Archive

Archive for the ‘English’ Category

No one to see

1169257481-sc-120
Disrupted night
Broken dreams turn into fragmented thoughts
Birds fight in the wood
as day breaks and enters
without fail
Another morning
Another noon
We march through the hours
moving through space
Grass
Sunshine
Fragrance in the air
Strangers’ faces here and there
We march
Laughter and hopscotch
Tears and tic tac toe
Random games
Same result
The here
The now
The live in the moment
Will they come back
and haunt us
in the wee hours
when broken dreams and fragmented thoughts
linger
for no one to see
Advertisements
Categories: English, Thoughts, Whatever

Chín ngày

nine daysBạn sẽ làm gì nếu bố/mẹ bạn là một nhà hoạt động dân chủ, và một ngày bỗng bị bắt giam vĩnh viễn?

Bạn sẽ làm gì nếu bạn là một người viết báo đối diện với đề tài nói trên?

Ti-Anna dành phần còn lại của cuộc đời mình để đi tìm tự do cho cha cô bằng nhiều cách khác.

Fred Hiatt viết tiểu thuyết.

1. Năm 1989, Ti-Anna chào đời tại Montreal, Canada. Tên của cô không phải là một ngẫu nhiên lịch sử. Cha cô, Vương Bính Chương (Wang Bingzhang), đặt cho cô cái tên này để ghi nhớ sự kiện Thiên An Môn tại Trung Quốc. Ông Vương là người sáng lập tạp chí dân chủ hải ngoại mang tên Mùa xuân Trung Hoa năm 1982 khi định cư sau thời gian du học tại Canada. Ông trở về Trung Quốc, lập nên hai đảng đối lập năm 1989 và 1998, sau đó bị trục xuất khỏi nước này. Tháng 6-2002, ông Vương cùng hai cộng sự nhập cảnh vào Việt Nam trong một nỗ lực tiếp xúc với những nhà hoạt động dân chủ khác của Trung Quốc. Tại Việt Nam, ông bị an ninh Trung Quốc bắt giữ và đưa về nước bằng một cách nào đó, và sáu tháng sau, chính phủ Trung Quốc tuyên án tù chung thân đối với ông tại nước này.

Năm 2008, sau khi tốt nghiệp trung học, Ti-Anna ngừng kế hoạch vào đại học, dành trọn một năm đến sống ở Washington DC để tìm cách thuyết phục chính phủ Mỹ và các tổ chức nhân quyền quốc tế hỗ trợ kêu gọi chính phủ Bắc Kinh trả tự do cho ông Vương. Cô viết một lá thư gửi đến nhật báo Washington Post với tựa đề “Đấu tranh đòi tự do cho cha tôi”. Từ lá thư này, Ti-Anna gặp Fred Hiatt.

2. Fred Hiatt khi đó đang biên tập trang xã luận tại Washington Post. Câu chuyện của Ti-Anna, ngôn ngữ thể hiện trong lá thư, và bản thân tên người viết gây ấn tượng đối với ông. Fred cho đăng lá thư, đồng thời hẹn gặp Ti-Anna. Là phóng viên từng thường trú ở Đông Á, Nga, từng được để cử giải Pulitzer cho những bài xã luận về nhân quyền quốc tế, Fred Hiatt nhanh chóng nhận ra ông đang chứng kiến một câu chuyện đời phi thường.

Tháng 4-2013, cuốn truyện dành cho giới trẻ vị thành niên với tựa đề Chín ngày (Nine days) được xuất bản tại Mỹ. Truyện kể về hành trình của hai học sinh lớp 10 bay nửa vòng trái đất từ Washington DC đến Hongkong và Việt Nam để tìm kiếm dấu vết của một người đàn ông bị bắt cóc. Trong truyện, người đàn ông này có tên Chen Jie-min, là một nhà hoạt động nhân quyền Trung Quốc sống tại Mỹ. Một trong hai bạn trẻ lớp 10 là con gái của ông, tên Ti-Anna. Nhân vật còn lại, người xưng “tôi” trong truyện, tên Ethan, là một thiếu niên Mỹ. Tác giả Fred Hiatt đề tặng cuốn truyện cho con trai tên Nate. Bìa sách ghi “Lấy cảm hứng từ một chuyện có thật”.

3. Tôi đọc Chín ngày sau khi nghe bài phỏng vấn của đài NPR với Fred Hiatt và Ti-Anna Wang. Trong buổi phỏng vấn, Ti-Anna cho biết gia đình cô vẫn bay về Trung Quốc thăm bố theo lịch thăm thân định kỳ. Cô cũng cho biết điều cô lo lắng nhất là tình trạng sức khoẻ tinh thần của ông Vương – “cha tôi dường như đã mất hy vọng vào việc mình có thể tìm được tự do”, cô nói trong nước mắt. Fred Hiatt nói mọi chuyện bắt đầu từ ấn tượng mạnh của ông về sự kiên định lặng lẽ của cô gái 19 tuổi mà ông gặp lần đầu tại sảnh khách sạn trên phố 15 ở Washington DC. Với ông, Chín ngày là một cách khác để đánh thức giới trẻ, khơi gợi những ý tưởng về quyền con người, và thu hút sự chú ý của họ đến những vùng đất còn nhiều bất ổn xã hội và chính trị.

4. Không thể dùng lăng kính của người trưởng thành để đánh giá Chín ngày. Cũng không thể hé lộ bất kỳ thông tin nào của cuốn sách để bạn (chưa đọc) mất hứng. Chỉ có thể nói bên lề, rằng Fred Hiatt tả về Hongkong và Hà Nội như là một người đã từng có mặt ở đó. Còn hành trình của Ethan và Ti-Anna, dù chỉ kéo dài chín ngày, là một hành trình đủ đậm để đánh thức sự tò mò – và hy vọng là cả ý thức về những gì đang thật sự diễn ra trên thế giới – của những ai cùng đồng hành với hai bạn trẻ này qua những trang sách.

Vì hai lý do đó, tôi sẽ cho bọn trẻ trong nhà đọc Chín ngày khi chúng đã đủ tuổi để tò mò về thế giới.

Còn dưới đây là một trích đoạn về giao thông Hà Nội:

The streets were narrow, and lined with shops with no doors or walls, spilling their goods onto what would have been the sidewalks – except there were no sidewalks, either. And there were no traffic lights, or traffic policemen or stop signs or, as far as I could see, rules of any kind. What there were: More mopeds, motorcycles and bicycles than you knew existed. Lots of them with two or even three people hanging on, sometimes hefting baskets of mangoes or giant containers of auto parts, all coming at us in an unending river of honks and bells and exhaust.

Ti-Anna and I stood at the corner… and thought: We will never get across. This is where our lives will end. But here’s the thing: You CAN get across. And the way to do it is by just… walking… across. Not too fast, not too slow: the key is, no unpredictable movements. The traffic never stops. It doesn’t even seem to notice. But somehow, it flows around you. The motorcycle drivers have to have faith that you’re going to keep walking across that road, pretty much the same speed you’ve been walking across the road, and you have to have faith that they won’t hit you. The might flow behind you, they migh flow before you, but they won’t hit you. You try not to catch their eyes, either, or even really look at what’s coming. That only confuses things. Instead, you just … keep… walking (p.109-110).

Categories: Whatever

My daughter, me, and the Malala story

23/10/2012 2 comments

Last night, I told Han the story of Malala Yousafzai – the 14 years old Pakistani girl who still fights for recovery from a gun shot to the head by the Taliban. Han loves fairy tales, and she loves real-life stories too. At bedtime, she usually asks me to tell her one real-life story, then compares it to her own experience if she has one, or follows up by tens of whys and hows. Last night, she learned that Taliban is a group of bad men who punished Malala for wanting all girls to get a good education. As I finished the story, her first question was, “but why the bad men didn’t want girl education?.”

So I told her, in simple language, that it was because they wanted the girls to be ignorant so they could control them. Immediately Han said, “that’s bully, that’s not fair.” The story seemed to hit home for her, especially when she learned that Malala was on a school bus when she got shot (“was it a yellow bus too, Mama?”). She couldn’t relate to a faraway region called Swat Valley, but she could feel for a tragedy happening on a school bus. She could also put things in perspective when she learned about Malala hiding books in her clothes (“I don’t have to hide my books!”), and about schools getting closed down permanently (“but how can they learn when the school closes?”).

Earlier in the day, I almost erupted in fury when Han came home with her first math test. She got 3 out of 12 questions wrong. I could tell, as usual, she didn’t pay adequate attention to the test – counting 3 plus 5 as 9. She saw the look on my face and started crying – “but I didn’t mean to (do it wrong), I didn’t even know they were wrong, Ms. M didn’t show us the answer.” Right then, it hit me. At school, a six-year-old doesn’t get to realize she’s wrong – after a math practice, the teacher would show the right answers, and the kids would check to see if their answers are correct, if not, they erase the wrong ones and put in the right. “Wrong” becomes “a mistake,” something easily fixed by an eraser. I have a big problem with that, just as I had a big problem a while ago with her coming home with the just-right books that she read fluently simply because she quickly memorized every single word.

But I also realized it was not her fault after all. The significance of a right (math) answer has never been communicated to her. The difference between the confidence of reading a memorized book and that of reading any (new) book has also never been taught to her. As a six years old having it nice and easy, Han never had a chance to realize the real challenges of learning. She doesn’t get to appreciate the sweats and tears, and thus doesn’t have the joy of overcoming them.

So, instead of nagging her for the 3 wrong math answers, I decided to tell her the Malala story. Its immediate implication might be a far cry from counting or reading right. She might not be able to grasp the gravity of the story. But I hoped as she realizes she’s fortunate enough to be able to do freely the things million others can only wish to do, she would at least take her learning a little more seriously. As seriously as a six years old could get.

Last night, when I told her to pay more attention to the things she learns knowing that she’s fortunate enough to be able to learn them, Han said, “today we learn substraction in school, isn’t that cool?”

Categories: English, Inner Circle, Thoughts

Anna Politkovskaya*: Is journalism worth dying for?

25/03/2011 2 comments

* Anna Politkovskaya, known as “Russia’s lost moral conscience,” was a female journalist for Novaya Gazeta in Russia. She was murdered in Moscow on October 7, 2006. The New York Times called her “the bravest of journalists.” Below is the excerpt from the book Anna Politkovskaya – Is journalism worth dying for? – a compilation of her final dispatches.

“Koverny,” a Russian clown whose job in the olden days was to keep the audience laughing while the circus arena was changed between acts. If he failed to make them laugh, the ladies and gentlemen booed him and the management sacked him.

Almost the entire present generation of Russian journalists, and those sections of the mass media which have survived to date, are clowns of this kind, a Big Top kovernys whose job is to keep the public entertained and, if they do have to write about anything serious, then merely to tell everyone how wonderful the Pyramid of Power is in all its manifestations.

The Pyramids of Power is something President Putin has been busy constructing for the past five years, in which every official – from top to bottom, the entire bureaucratic hierarchy – is appointed either by him personally or by his appointees. It is an arrangement of the state which ensures that anybody given to thinking independently of their immediate superior is promptly removed from office. In Russia the people thus appointed are described by Putin’s Presidential Administration, which effectively runs the country, as “on side.” Anybody not on side is an enemy. The vast majority of those working in the media support this dualism…

What happens to journalists who don’t want to perform in the Big Top? They become pariahs… Read more…

Categories: Whatever

Egypt and the legacy of Michael Ware

04/02/2011 4 comments

Watching the US media’s coverage of Egypt the last couple of days, I miss Michael Ware terribly.

For those who don’t know or remember, he’s the face of CNN in Iraq, who covered more ground of the country than any known reporter.

Knowing little about the mess he was going to step in, Ware came to Iraq straight from Afghanistan in 2003, working as a TIME correspondent and later as CNN bureau chief. By the time the world learnt a thing or two about tribal factions, political chaos, and dead bodies in Iraq, he has already immersed himself in the life of the land, surrounded with local people who lived and died for him, and soon became a reporting staple whose words were listened by millions of CNN viewers and even the U.S. military personnels.

He told the stories he was there to. He brought the faces and the fate of the Iraq war onto the screen. His words often bursted out with a strong sense of urgency as he tried to convey the gravity of the situation on the ground to whoever cared to listen. Read more…

Categories: Whatever

2010 in review

Between the ups and the downs, the ins and the outs, the ons and the offs, there is still an oasis in this world for me to retreat. For that, I’m thankful.

Happy New Year 2011.

Categories: Inner Circle, Thoughts

Happy Winter’s Chill!

14/12/2010 2 comments

A big warm hug to anyone who cares to read down the lines. This may make no sense to most of you, though.

“… LAKE ENHANCED SNOWFALL WILL CONTINUE THIS AFTERNOON… GENERAL SNOW ALONG WITH LAKE ENHANCED SNOW WILL CONTINUE THIS AFTERNOON. THE HEAVIER LAKE ENHANCED SNOW OF VARYING INTENSITY… THE SNOWFALL ALONG WITH WINDS GUSTING TO 25 MPH WILL COMBINE TO CREATE TREACHEROUS DRIVING CONDITIONS WITH SNOW AND BLOWING SNOW. ADDITIONALLY… BITTERLY COLD WIND CHILLS OF ZERO TO 10 BELOW WILL PERSIST.” (Statement issued by The National Weather Service)

“Health Services, the Safety Department and the Environmental Health Office remind all students, faculty and staff that persistent sub-freezing temperatures projected for the next few days place everyone at risk for frostbite, hypothermia and other cold weather injuries. While outdoors, it is critically important to avoid wet clothing, particularly wet socks. Other body areas at particular risk include the cheeks, the tip of the nose, the top of the ears and fingers. Signs of frostbite include dull, whitish skin and impaired sensation. If frostbite occurs, move immediately into a warm environment and remove and replace wet clothing. Do not massage affected areas.” (Statement issued by a University)

Categories: Whatever
%d bloggers like this: